Bài viết của tôi, văn chương lủng củng, ý tứ lộn xộn, ngoài chính tả và ý chính mà tôi muốn nói ra (vốn nằm ngay trên tiêu đề) thì tôi không thực sự tỉ mỉ lắm, tôi sẽ khắc phục dần dần sau này.
Đây cũng là bài viết đầu tiên của tôi trên blog cá nhân của mình, tự giới thiệu một chút thì tôi là một lập trình viên nửa mùa ở thủ đô Hà Nội, nơi đẹp như một ông già bị Alzheimer giai đoạn không còn hy vọng nữa, (sắp) là cựu sinh viên của Đại học Quốc gia Hà Nội về chuyên ngành Khoa học máy tính. Còn mục đích mà tôi viết blog, sau cùng, là để thỏa mãn bản thân, rằng cuộc sống của tôi vô cùng ngột ngạt khi không dễ dàng tìm được những nơi có thể chia sẽ những suy nghĩ và câu truyện về mọi thứ đang quay cuồng quanh tôi, tôi tìm đến blogspot nhưng một hy vọng sẽ tìm được một ốc đảo nhỏ để sống chậm lại và suy nghĩ về cuộc sống (và ước mơ, công việc gì đó), bài viết như này là cách tôi trả lời khi bị cuộc sống chất vấn.
Trong bài viết đầu tiên này, tôi muốn bày tỏ quan điểm cá nhân của mình về một kiểu tư duy rất phổ biến với thế hệ Z, đi từ hiện tượng cho đến phân tích sự phát triển và biến tướng của nó. Bản thân tôi cũng từng bị ảnh hưởng bởi nó một thời gian cho đến khi thực sự nhìn nhận mọi việc một cách nghiêm túc.